ĐÓNG GÓI GẢ CHỒNG (TRỌNG SINH TRƯỚC CỬA CỤC DÂN CHÍNH) - Chương 40: Mẹ ơi, lại đây xem con rể của mẹ nè!
Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng Giải
Chương 40: Mẹ ơi, lại đây xem con rể của mẹ nè!
Vu Đông mơ mơ màng màng tỉnh lại thì không hiểu vì sao mà gối
đầu hôm nay lại cứng như vậy nữa, cô đang muốn xoay người lại để đổi thành một
tư thế khác, ai ngờ đột nhiên lại đâm vào một lồng ngực rắn chắc và ấm áp.
Trong nháy mắt, Vu Đông lập tức tỉnh táo lại ngay, cô nhìn từ
khuỷu tay lên thì thấy được ánh mắt dịu dàng của Hạ Phong.
"Dậy rồi?" Hạ Phong cúi đầu khẽ hôn vào trán Vu
Đông một cái.
Vu Đông chớp chớp mắt, cô đã nhớ lại những ký ức của tối hôm
qua nên dưới ánh mắt dịu dàng của Hạ Phong thì mặt cô đã từ từ đỏ lên.
"A..." Thấy vẻ thẹn thùng của Vu Đông thì Hạ Phong
nhịn không được mà cười ra tiếng.
"Anh cười cái gì chứ?" Vu Đông không được tự nhiên
tránh đi cái ôm của Hạ Phong, cô đang định ngồi dậy thì chiếc chăn liền rớt xuống,
lộ ra cảnh xuân trước ngực, Vu Đông thấy vậy thì thét một tiếng đầy kinh hãi rồi
lập tức nằm lại chỗ cũ ngay.
Hạ Phong cực kì vừa lòng với người đang nằm trong ngực mình
này nên ôm Vu Đông cười càng vui vẻ hơn.
Vu Đông cảm thấy rất buồn bực với dáng vẻ mất mặt của mình
vào sáng nay, cô chỉ có thể cắn một cái ngay ngực của Hạ Phong để bày tỏ tâm trạng
bất mãn và buồn bực của mình mà thôi.
"Được rồi, đừng đùa nữa, dậy ăn cơm thôi, ăn cơm xong
thì chúng ta khởi hành là vừa rồi đó." Chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết nên
Hạ Phong và Vu Đông đã lên kế hoạch sẽ lái xe về quê của Vu Đông vào hôm nay.
"Vậy anh đứng lên trước đi." Vu Đông chớp mắt to rồi
mềm mại nói.
Vẻ đáng yêu này của Vu Đông làm Hạ Phong xém chút nữa là
không nhịn được, hắn ôm Vu Đông rồi xoay người, dùng tư thế này mà tặng cho Vu
Đông một nụ hôn sâu, sau đó mới gian nan đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt
trước.
Vu Đông lấy tay che lại trái tim đang nhảy lên một cách kinh
khủng, cô nhìn một đống quần áo hỗn độn trên đất thì thừa dịp trong phòng không
có ai liền nhanh chóng lấy một cái hơi lớn khoác vào rồi chạy trốn về phòng ngủ
của mình.
Lúc Hạ Phong ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn chiếc giường lớn trống
rỗng thì bỗng nhiên cảm giác không quen lắm. Hắn lấy khăn lông xoa xoa mái tóc
ướt nhẹp rồi vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho Vu Đông.
Khoảng nửa tiếng sau thì Vu Đông mới ăn mặc một cách chỉnh tề
ra khỏi phòng, cô nhìn thấy Hạ Phong đang đặt bữa sáng lên bàn thì có vẻ đã
thua cuộc vì mặt cô đã đỏ hồng.
"Lại đây ăn cơm đi." Hạ Phong ngẩng đầu lên thì thấy
Vu Đông đứng yên nên hô một tiếng.
"À..." Vu Đông hơi cứng đơ người bước qua.
Bây giờ là sáng sớm nên Vu Đông không có cảm giác muốn ăn
cho lắm, cô ăn hai trái trứng luộc xong thì cầm ly sữa bò uống từ từ. Hạ Phong
thấy trên miệng cô đều là màu trắng của sữa thì nhịn không được duỗi tay qua
chùi giúp cô.
Vu Đông không muốn tránh đi, nhưng ánh mắt lập tức thẹn
thùng rồi nhìn lung tung xung quanh.
"Trước đây anh chưa bao giờ phát hiện ra em dễ xấu hổ như
vậy đó." Hạ Phong nhịn không được nói.
"Làm gì có chứ?" Là một cô gái ế có tiền đã trọng
sinh thì Vu Đông sẽ không bao giờ thừa nhận là cô chỉ là một người có lý thuyết
mà không có chút kinh nghiệm thực tiễn nào trong chuyện tối hôm qua đâu.
Hạ Phong giữ cái môi nhỏ của Vu Đông lại rồi tiếp tục cắn
vào... Ừm, có vị của sữa bò.
"Anh...”
"Đừng quyến rũ anh nữa, nếu không chúng ta sẽ không thể
tới kịp nhà mẹ vợ anh để ăn cơm chiều đâu đó." Hạ Phong ngồi thẳng lại rồi
tiếp tục ăn sáng.
Vu Đông cảm thấy cô đã thua, thua thảm hại bởi độ dày da mặt
của người đàn ông đối diện này, chỉ có điều, khụ... Cô thích da mặt dày của anh
ấy rồi, làm sao giờ?
@@@
Quê của Vu Đông nằm ở trung tâm của Giang Tây nên nếu đi bằng
xe lửa sẽ mất 10 tiếng đồng hồ, nhưng bởi vì thôn mà nhà Vu Đông ở lại không có
phương tiện giao thông công cộng nên xuống xe lửa xong thì còn phải đi thêm mấy
chuyến khác bằng xe buýt hoặc xe taxi nữa.
Bởi vậy Vu Đông đề nghị hai người lái xe về nhà, vì thời
gian đi bằng đường cao tốc cũng không chênh lệch mấy, hơn nữa cũng dễ mang quà
về nhà hơn. Nhưng vấn đề quan trọng nhất ở đây chính là nếu bị mẹ Vu đuổi ra khỏi
nhà thì Hạ Phong vẫn còn một chiếc xe để chạy vào thành phố tìm một khách sạn ở
tạm.
"Em chắc chắn mẹ em sẽ không thích anh đến vậy à?"
Hạ Phong vừa lái xe vừa hỏi.
"Chuyện bây giờ rất khó nói." Vu Đông nghĩ, nếu
bây giờ là mười năm sau, hoặc chỉ cần 5 năm sau thôi thì nếu mẹ em thấy anh, chắc
chắn bà ấy sẽ vui vẻ đến mức khua chiêng gõ trống và đốt pháo nữa đó.
"Em yên tâm đi, cho dù ba mẹ vợ có làm gì thì anh cũng
sẽ không bỏ em lại đâu." Hạ Phong nói.
"Anh dám sao!" Ngủ xong mà còn muốn chạy, đừng có
tưởng bở.
"Không dám!" Hạ Phong nhịn không được cười nói,
ánh mắt của hắn nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trên ngón tay của Vu Đông thì trong
mắt đều là sự ấm áp.
@@
Nhà họ Vu, bảy giờ tối, từ lúc sáu giờ tối thì cứ cách mười
phút mẹ Vu và ba Vu sẽ hỏi Vu Tùng "Vu Đông về đến đâu rồi" một lần.
Mỗi lần như vậy thì rất đáng thương cho Vu Tùng vì lần nào hắn
cũng phải gọi điện hỏi Vu Đông đang ở đâu. Trong lòng Vu Tùng thì không ngừng
buồn bực, rõ ràng mọi người đều biết Vu Đông vẫn còn phải chạy một tiếng mới về
đến nhà nhưng lại bắt hắn mười phút hỏi một lần, rốt cuộc là muốn làm gì chứ.
"Mẹ, đồ ăn đã hơi nguội rồi. Nếu không thì mẹ đi hâm
nóng lại đi, không thôi lát nữa Đông Đông về nhà cũng không ăn được." Vu
Tùng nhìn mẹ mình đang đứng ngồi không yên thì nhịn không được mà đề nghị.
"Ăn cái gì mà ăn hả, nó bỏ nhà ra đi, bây giờ trở về
còn muốn tôi lo lắng sao." Mẹ Vu cả giận nói.
"Vâng vâng vâng." Trong lòng Vu Tùng đang không ngừng
trợn mắt tỏ vẻ không phục. Vậy nửa năm nay cứ mỗi tuần ai là người luôn hỏi con
tình hình của Đông Đông thế, ai vừa nghe Đông Đông nói muốn mang bạn trai về
nhà liền mang quần áo mới đã cất hai năm trong tủ ra mặc vậy.
Dù Mẹ Vu lải nhải những điều đó nhưng vẫn mang đồ ăn đi hâm
lại một lần.
"Bạn trai của Đông Đông sao hả? Nó có nói gì với con
không?" Ba Vu thấy mẹ Vu đang trong phòng bếp thì mới nhỏ giọng hỏi thăm
con trai mình.
"Ba à, chuyện này con cũng không rõ lắm, ba nghĩ thử
xem con là anh hai, sao có thể chú ý chuyện tình cảm của em gái mình quá mức chứ."
Vu Tùng trả lời.
"Vậy con còn có thể làm gì?" Ba Vu ghét bỏ Vu Tùng
nên lại lên ghế ngồi.
Vu Tùng cảm thấy hắn không làm gì cũng bị liên lụy, chuyện
này đâu có liên quan gì đến hắn chứ!!
Lúc này một luồng ánh sáng chiếu vào sân nhà họ Vu, ba người
nhà họ Vu lập tức chạy ra ngoài cửa, Vu Tùng vừa thấy biển số xe thì vui vẻ hô
lên: "Đến, đến rồi, là biển số xe của Thượng Hải.”
Đầu tiên Ba Vu và mẹ Vu rất vui vẻ, nhưng sau đó hai người từng
người ra vẻ bình tĩnh, nên trở về phòng khách thì về phòng khách, nên trở về
phòng bếp thì về phòng bếp.
Vu Tùng không biết nói gì nên hơi cong khóe miệng, giả vờ
cái gì chứ, lúc nãy ai là người chạy còn vội vàng hơn con thế.
Xe rất nhanh dừng lại, Vu Đông xuống xe đầu tiên, cô thấy được
người anh trai vẫn đang trẻ trung, vẫn chưa bị khoản tiền nợ khi vay để mua nhà
và gia đình làm cho suy sụp thì nhịn không được lao qua mà ôm lấy hắn.
"Sao vậy? Anh ta ăn hiếp em sao?" Vu Tùng đang tò
mò đánh giá em rể tương lai thì bỗng nhiên thấy em gái mình vừa mới xuống xe liền
đỏ hốc mắt mà lao vào ôm mình thì lập tức nổi giận ngay.
Ba Vu đang ở trong phòng giả vờ không có chuyện gì, ai ngờ lại
nghe được giọng nói của con trai nên lập tức vớ đại một cái ghế dựa rồi chạy
ra, cái tư thế hung dữ như vậy làm cho Hạ Phong thấy được cũng phải lùi lại một
bước.
Vu Đông cũng phát hiện ra mình hơi mất bình tĩnh nên lắc lắc
đầu, cô buông anh trai mình ra rồi hơi ngượng ngùng nói: "Chỉ là đã lâu
không thấy nên em nhớ anh hai.”
Đã lâu em không thấy anh hai cười với em rồi.
"Làm anh sợ chết khiếp!" Vu Tùng tức giận gõ đầu
em gái một cái rồi sau đó lại tiếp tục bắt đầu đánh giá Hạ Phong.
"Ba!" Trước khi trọng sinh, người bắt cô kết hôn
ít nhất là ba cô, ông luôn mang mái tóc trắng, hút thuốc rồi dùng ánh mắt ưu sầu
mà nhìn cô. Mỗi lần Vu Đông thấy bóng dáng lọm khọm của ông thì sẽ cảm thấy cô
không kết hôn là một tội ác cực lớn.
Ba Vu thấy đây là một hiểu lầm thì đành khụ một tiếng rồi
bình tĩnh buông chiếc ghế dựa xuống, trực tiếp ngồi trong sân.
Vu Đông quay đầu lại rồi vẫy vẫy tay, Hạ Phong rất thông
minh bước qua.
"Ba, đây là bạn trai của con, Hạ Phong." Vu Đông
cười giới thiệu.
"Chào bác, con là Hạ Phong." Hạ Phong cười thăm hỏi.
Ba Vu đánh giá Hạ Phong từ trên xuống dưới vài lần rồi mới
nhẹ nhàng "ừ" một tiếng nhưng vẫn không phát biểu ý kiến gì.
Như thế này là thích vẫn là không thích chứ, bác sĩ Hạ lúc
bình thường khi làm phẫu thuật đều không run một chút nhưng giờ phút này trong
nội tâm của hắn lại thấp thỏm không thôi.
"Mẹ đâu rồi?" Vu Đông lại hỏi anh hai mình.
"Mẹ đang ở trong phòng bếp hâm nóng đồ ăn cho em
đó." Vu Tùng chỉ chỉ vào phòng bếp.
Vu Đông hơi do dự một lát nhưng cuối cùng vẫn tiến vào phòng
bếp. Tuy trước khi cô trọng sinh thì mối quan hệ của mẹ con cô đã biến thành mỗi
lần gặp mặt sẽ cãi nhau, nhưng Vu Đông vẫn luôn hoài niệm những ngày hai người
không cãi nhau và tình cảm yêu thương của mẹ dành cho cô.
"Chát chát." Một thanh âm vang lên làm ba người
đàn ông đang ở trong sân đối diện nhau không nói gì lập tức hoảng sợ.
"Cô còn có mặt mũi trở về sao, sao cô không chết ở bên
ngoài luôn đi, xem xem tôi có đánh chết cô không.”
"Mẹ, mẹ, con sai rồi, mẹ đừng đánh nữa mà.”
Giọng nói to rõ của mẹ Vu và tiếng Vu Đông kêu rên vang vọng
khắp cả nhà.
Vu Tùng và ba Vu đối diện nhau, không có phản ứng gì.
Hạ Phong nghe thấy tiếng kêu rên thê thảm của Vu Đông thì nhịn
không được bước qua, đúng lúc thấy Vu Đông chạy ra khỏi phòng bếp, đằng sau là
mẹ Vu đang cầm một cây roi mây đuổi theo đánh.
Hạ Phong cũng không dám cản mẹ Vu nên chỉ ôm Vu Đông vào lồng
ngực rồi dùng thân mình đỡ đòn cho Vu Đông.
Mẹ Vu đánh hai roi xong thì liền phát hiện ra đã đánh sai
người. Chỉ có điều bà hơi chớp mắt một cái rồi tiếp tục hung hăng đánh thêm mấy
cái nữa mới dừng tay.
"Em không sao chứ!" Việc đầu tiên Hạ Phong làm là
quan tâm Vu Đông.
Vu Đông lắc lắc đầu, mùa đông mặc áo rất dày mà mẹ Vu đa phần
đều đánh vào người nên cô cũng không đau lắm, cô chỉ lớn tiếng kêu la như vậy
thôi.
Lúc này Hạ Phong mới yên tâm, hắn xoay người lại thấy một
bác gái trông hơi giống Vu Đông thì lập tức tỏ vẻ tôn trọng cúi đầu chào một
cái: "Chào bác, con là Hạ Phong, bạn trai của Vu Đông.”
Mẹ Vu vốn đang đánh giá cao Hạ Phong vì hắn biết xông đến bảo
vệ Vu Đông trong lúc nguy cấp thì khi nghe Hạ Phong tự giới thiệu liền không
bình tĩnh lại được: "Hạ Phong? Bạn trai của con không phải tên là Phương
Hoa hả?”
"À, ừ... Đã chia tay từ lâu rồi." Vu Đông nhỏ giọng
nói.
"Con... Đứa bé chết tiệt này!" Mẹ Vu đang cảm thấy
đã đánh đủ rồi nghe vậy thì lập tức giơ roi mây lên.
Hạ Phong thấy vậy thì lập tức ôm Vu Đông vào ngực mình lần nữa.
Vu Tùng và ba Vu ở bên cạnh nhau xem náo nhiệt, Vu Tùng bình
luận: "Xem ra cậu ta thích Đông Đông em gái ngốc của con thật đó, chỉ là
hai người quá dính nhau rồi.”
Ba Vu tỏ vẻ cực kì đồng ý với ý kiến này, ông thấy mẹ Vu đã
dạy dỗ đủ rồi thì nói một câu: "Được rồi, đừng đánh nữa, ăn cơm đi.”
Mẹ Vu đã đánh đến mệt mỏi, nghe vậy thì ném cái roi mây đi rồi
trở về phòng bếp, trước khi đi bà còn nhìn con gái mình một cái: "Lại đây
bưng thức ăn lên bàn.”
Vu Đông ngoan ngoãn đi theo.
Hạ Phong có vẻ không yên tâm nên nhìn thoáng qua Vu Đông,
nhưng hắn cũng biết lúc này không phải là lúc có thể đi theo. Lúc hắn hoàn hồn
lại thì ba vợ và anh vợ đã đi về phòng khách, cái sân trống rỗng chỉ còn một
mình hắn đứng đó thôi.
Hạ Phong sờ sờ mũi mình, quay lại chỗ để xe rồi lấy quà tặng
đã chuẩn bị trước mang vào.
Hạ Phong lấy thuốc lá và rượu cầm riêng ra rồi nói với ba Vu
với vẻ lấy lòng: "Đây là quà con và Vu Đông mua tặng cho bác.”
"Ừ, thuốc lá này không tệ, là hàng Mỹ phải không!"
Vu Tùng nhìn thoáng nhãn hiệu của thuốc lá rồi nói.
Ánh mắt của ba Vu chợt lóe, ông rụt rè "ừ" một
cái. Vu Tùng biết biểu hiện này tỏ vẻ ba Vu cũng khá vừa lòng với món quà này.
Từ lúc bước vào nhà họ Vu thì người duy nhất không có cảm
xúc mâu thuẫn với hắn là vị anh vợ này, bời vậy Hạ Phong thừa dịp liền lấy chiếc
đồng hồ đã chuẩn bị từ sớm rồi đưa cho Vu Tùng: "Vu Đông nói anh thích đồng
hồ.”
"Trời ạ... Longines*." Hai mắt Vu Tùng tỏa ánh
sáng nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ.
(*Longines: nhãn hiệu đồng hồ nổi tiếng của Thụy Sĩ)
"Ừm hừ!" Ba Vu trừng mắt nhìn đứa con trai không
biết cố gắng này một cái.
"Đáng tiếc anh không thích nhãn hiệu này cho lắm!"
Vu Tùng cũng phát hiện ra biểu tình của mình lúc này không ổn lắm, có vẻ như hắn
quá tham tiền vậy. Vì vậy Vu Tùng đành yên lặng để chiếc đồng hồ lên bàn.
Cho dù thích đến mức nào thì cũng không thể làm mất mặt em
gái được.
Hạ Phong mới vừa thả lỏng được một nửa thì lại căng thẳng trở
lại, hắn đứng trong phòng khách nhưng lại có cảm giác đứng cũng không được mà
ngồi cũng chẳng xong, mặc dù bây giờ là mùa đông nhưng mồ hôi cũng chảy ra.
Comments
Post a Comment