ĐÓNG GÓI GẢ CHỒNG (TRỌNG SINH TRƯỚC CỬA CỤC DÂN CHÍNH) - Chương 16: Sủng ái
Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng Giải
Chương 16: Sủng ái
Hạ Phong nhìn tin nhắn của Vu Đông thì cười, xem ra đối
phương không có vấn đề gì.
“Hạ Phong, ở ngoài có một người đẹp tìm cậu kìa!”
Bệnh viện cho các bác sĩ đến giao lưu thuê hai căn chung cư,
vừa đủ nam nữ mỗi bên một căn. Hạ Phong, Ngô Khải Quang và một đồng nghiệp nam
khác ở cùng nhau. Bởi vì chỉ đến đây để giao lưu học hỏi nên họ mới có được một
buổi cuối tuần rảnh rỗi. Lúc này Ngô Khải Quang cầm theo hộp cơm nói với Hạ
Phong.
Người đẹp? Hạ Phong hơi nghi hoặc nhưng vẫn ra ngoài.
“Hạ Phong?” An An mặc một cái đầm đen hồng xen kẽ, tóc uốn
cong càng làm tăng vẻ gợi cảm và quyến rũ. An An mang nụ cười ngọt ngào nhìn
chăm chú vào Hạ Phong.
“An An?” Hạ Phong kinh ngạc nói, “Sao em lại đến đây?”
“Em còn chưa nói anh đó!” An An không vui làm nũng, “Anh đến
New York cũng không nói với em, làm em phải hỏi thăm xung quanh mới biết.”
Thật sự thì An An đã sớm biết Hạ Phong muốn đến New York rồi
nhưng cô đang chờ Hạ Phong chủ động đến tìm mình. Ai ngờ, một tuần trôi qua, Hạ
Phong vẫn chẳng đến và dường như cũng không có dự tính này.
An An vì quá hoảng hốt nên mới đến đây.
Hạ Phong không biết nên nói gì nữa, dù sao thì hai người đã
chia tay.
“Áy náy rồi đúng không!” An An giả vờ giận dỗi nói, “Anh mời
em ăn cơm thì em sẽ tha thứ cho anh!”
Hạ Phong biết An An đang làm dịu không khí nên suy nghĩ một
lát rồi gật đầu nói: “Được!”
Lập tức An An cười vui vẻ hơn.
Hai người đi đến trung tâm mua sắm gần đó ăn bò bít tết, An
An thuần thục cầm lấy thực đơn rồi cười nói: “Em giúp anh gọi nhé, bò bít tết
và điểm tâm ngọt ở cửa hàng này không tệ đâu!”
Hạ Phong không thích ăn bò bít tết cho lắm nên cũng thuận
theo gật đầu với vẻ im ắng.
Chỉ chốc lát sau đồ ăn đã làm xong và được đặt lên bàn, Hạ
Phong nhanh chóng cắt xong phần bò bút tết của mình, lúc này An An ngồi đối diện
ảo não nói: “Bò bít tết tuy ăn rất ngon nhưng khó cắt quá đi!”
Hạ Phong ngẩn người, ngẩng đầu liền thấy phần bò bít tết của
An An mới cắt được một miếng nhỏ vì vậy đem phần bò bít tết của mình đổi qua rồi
nói: “Anh đổi với em!”
“Cám ơn anh nha Hạ Phong!” An An vui vẻ nói, “Không hổ danh
là người cầm dao phẫu thuật đó, ngay cả cắt bò bít tết cũng lợi hại đến vậy!”
Hạ Phong lễ phép cười không nói gì.
“Anh biết không Hạ Phong? Đây là lần đầu tiên em ăn bò bít tết
sau khi đến nước Mỹ đó.” An An bỗng nhiên nói.
“Tại sao?” Hạ Phong biết An An rất thích ăn bò bít tết nên hỏi
với vẻ không thể tin được.
“Bởi vì ở đây không có người cắt bò bít tết cho em.”
Hạ Phong đang cắt bò bít tết thì tay hơi ngừng lại, sau đó
như bình thường tiếp tục cắt, phảng phất như chưa nghe An An nói gì.
“Đùng rồi, bác phẫu thuật xong đã ổn chưa? Khôi phục có tốt
không?” An An thấy Hạ Phong không trả lời thì đổi đề tài ngay.
“Mẹ anh đang dưỡng bệnh ở Hải Nam với ba anh, đang khôi phục
rất tốt!” Hạ Phong trả lời.
“Lúc trước nghe anh kể chuyện của ba mẹ anh làm em rất hâm mộ.
Vậy nên lúc em về nước nhất định sẽ đến thăm hai bác. Mẹ anh rất thích Leonardo
đúng không? Em nhờ bạn bè ký tên giùm cho.” An An nói.
Hạ Phong nghe vậy thì dừng động tác lại, lần đầu tiên ngẩng
đầu nhìn chăm chú vào An An. Hắn phát hiện ra An An dù chỉ mới đến Mỹ có hai
tháng nhưng đã thay đổi rất nhiều, hình như càng lúc càng xinh đẹp. Nhưng cũng
không còn như lúc hắn mới quen nữa.
“An An, chúng ta đã chia tay!” Hạ Phong bỏ dao nĩa xuống rồi
bình tĩnh nói.
“Anh đừng đùa kiểu này được không!” An An bất an nói.
“Em biết là anh không nói đùa mà!” Hạ Phong muốn nói rõ ràng
mọi chuyện.
“Nhưng em không đồng ý. Chia tay không phải là chuyện một
mình anh quyết định!” Bởi vì đang ở trong tiệm cơm tây nên An An cố gắng nhẹ giọng
lại.
Hạ Phong không biết cãi nhau với nữ giới. Hơn nữa hai người
quen nhau bao năm chỉ có một lần cãi nhau là vào lúc Hạ Phong cầm nhẫn cầu hôn
với An An rồi bị từ chối, sau đó nói câu ‘nếu không kết hôn thì chia tay’.
“Anh đã kết hôn rồi!” Hạ Phong nói.
“Không có khả năng.” An An hoàn toàn không tin.
“Em biết là anh sẽ không nói dối những chuyện như thế này.”
Hạ Phong bình tĩnh nói.
“Nhưng em cũng biết anh sẽ không tùy tiện cùng người
khác kết hôn.” An An chắc chắn nói, “Anh hâm mộ tình cảm của hai bác bao nhiêu
em đều biết. Anh luôn nói với em không biết bao nhiêu lần là ‘hy vọng hôn nhân
là sự gắn kết giữa hai người yêu nhau, muốn được ở bên nhau chứ không phải là sự
tùy tiện chọn lựa sau đó bất đắc dĩ kết thành một gia đình’.”
Những lời An An nói gợi lên những hồi ức của Hạ Phong, những hồi ức đó hẳn là tốt đẹp nhưng bây giờ nó chỉ còn mang lại sự tiếc nuối. Hạ Phong nhẹ nhàng nói: “Anh nhớ rõ ràng, những lời này anh đã nói khi cầu hôn em lần đầu tiên.”
Sắc mặt của An An trở nên trắng bệch.
“Em từ chối anh!” Hạ Phong cười với vẻ tiếc nuối, “Có lẽ em
cũng không yêu anh như anh nghĩ.”
“Không phải như vậy!” An An sốt ruột giải thích, “Lúc đó em
mới hai mươi hai tuổi, mới tốt nghiệp đại học, em không muốn kết hôn sớm như vậy.
Em muốn thành lập sự nghiệp của mình trước.”
“Không nói chuyện đó nữa. Ăn cơm đi.” Hạ Phong lắc đầu nói. Cho
dù nguyên nhân là gì thì đến bây giờ nó đã không quan trọng.
Ăn cơm xong thì Hạ Phong đưa An An đi bắt xe, khi đi ngang
qua một cửa hàng thì Hạ Phong vừa nhìn thoáng qua đã sửng sốt. Đó là một cửa
hàng bán túi xách.
‘Mua một cái túi xách, không cần mắc tiền nhưng nhất định phải
đẹp.’
Đây là thứ cuối cùng trong danh sách của Vu Đông.
“Sao vậy?” An An nhìn theo tầm mắt của Hạ Phong, “Từ lúc nào
mà anh thấy hứng thú với mấy cái túi xách thế? Mua cho mẹ anh sao? Muốn em giúp
anh chọn không? Ánh mắt của em không tệ đâu.”
Hạ Phong vừa lấy lại tinh thần thì nghe An An nói. Nhưng
không biết vì sao hắn lại nhớ đến những lời Vu Đông nói khi hắn dẫn Vu Đông gặp
ba mẹ lần đầu tiên.
Vì vậy Hạ Phong lắc đầu từ chối rồi nói: “Không cần đâu!”
An An ngồi trên xe buýt về trường học thì nghĩ đến tương lai
vẫn còn dài. Dù sao Hạ Phong phải ở New York đến ba tháng, lúc trước lần nào Hạ
Phong tức giận với cô đều không quá một tháng.
Tiễn An An đi thì Hạ Phong quay lại cửa hàng lúc nãy rồi bước
vào hỏi:
““Which bag is popular with young women?”
(Cái túi xách nào phổ biến với những cô gái trẻ?)
…
Thân thành, phòng làm việc Hướng Hiểu Nguyệt!
Vu Đông hỏi Hướng Hiểu Nguyệt: “Hân Hân sao rồi?”
“Vẫn còn đang đau lòng đó!” Hướng Hiểu Nguyệt nhớ đến Nhậm
Hân Hân mỗi ngày đều ở chung cư khóc thì bỗng nhiên có chút không tin tưởng
nói, “Chúng ta có làm sai không vậy?”
“Không có!” Vu Đông trả lời.
“Cũng phải, dù sao loại tra nam mà 3p cũng chơi được thì
không thể lấy!” Hướng Hiểu Nguyệt cắn răng nói.
Vu Đông hơi chột dạ nhìn thoáng qua Hướng Hiểu Nguyệt rồi
nói: “À… Thật sự thì chuyện này không phải thật!”
“Cậu nói gì?” Hướng Hiểu Nguyệt kêu lên.
“Tớ không chính mắt nhìn thấy hắn đi vào khách sạn, tớ chỉ
thấy hắn mập mờ với rất nhiều cô gái.” Vu Đông chột dạ nói, “Nhưng như vậy đã rất
tra rồi. Hơn nữa hôm đó cậu thấy hắn đối xử như thế nào với Hân Hân rồi đó.”
Hướng Hiểu Nguyệt lập tức bị dẫn sang chuyện khác: “Đúng vậy,
chiếm tiện nghi của Hân Hân xong rồi lại nói cậu ấy coi trọng tiền nhà hắn. Hừ,
có tiền hay lắm sao!”
Vu Đông hoàn toàn đồng ý gật đầu.
“Vu Đông, chúng ta phải cố gắng hơn nữa, có lẽ một ngày nào
đó phòng làm việc của chúng ta sẽ thành trùm thì sao!” Hướng Hiểu Nguyệt hào
khí can vân* nói.
(*hào khí can vân: khí thế dũng cảm bay thẳng đến tận trời)
Vu Đông suy nghĩ, trước khi cô trùng sinh thì khoảng hai năm
sau Hướng Hiểu Nguyệt đã kết hôn, qua Singapore định cư, phòng làm việc cũng
nhượng lại cho người khác.
“Tớ đang nói chuyện với cậu đó!” Hướng Hiểu Nguyệt thấy Vu
Đông không trả lời thì thúc giục nói.
“Vậy đến lúc đó cậu phải cho tớ cổ phần!” Vu Đông có lệ nói.
“Được mà!” Hướng Hiểu Nguyệt nói, “Tớ thấy cậu đàm phán rất tốt,
ngay cả hợp đồng với đạo diễn Steven Spielberg cậu cũng lấy được. Nếu không
chúng ta phân công thế này đi. Tớ tìm thị trường, cậu nói chuyện hợp đồng, kêu
thêm Hân Hân nữa, cho cậu ấy lồng tiếng. Nói đến ba người chúng ta thì Hân Hân
mới là người học giỏi nhất ngành đó!”
Vu Đông không sao cả gật đầu, bỗng nhiên cô nhớ đến một chuyện
thì hỏi ngay: “Con của Hân Hân phải làm sao bây giờ?”
“Còn có thể làm gì chứ? Phá thai thôi, dù sao cũng chỉ mới
hai tháng.” Hướng Hiểu Nguyệt nói.
Vu Đông nghe xong thì biểu tình trở nên kinh ngạc.
Đứa bé này Vu Đông đã từng gặp, là một cô bé vô cùng xinh đẹp.
Có một lần Vu Đông đi thăm Nhậm Hân Hân thì cô bé mặc bộ đầm màu hồng kiểu công
chúa kêu cô là dì.
Vu Đông không đành lòng nên nghĩ nghĩ rồi nói: “Chúng ta chờ
cảm xúc của Hân Hân ổn định đã rồi hẵng nói chuyện này.”
“Cũng phải!” Hướng Hiểu Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu, “Bây giờ
mẹ và ba Hân Hân đều đang nổi nóng nên Hân Hân cũng không dám về nhà!”
“Hân Hân từ nhỏ đến lớn đều ngoan ngoãn.” Vu Đông hiểu rõ gật
đầu, “Ba mẹ Hân Hân đại khái là khó có thể tiếp thu chuyện này.”
“Khó tiếp thu đến cỡ nào thì cũng không thể đẩy con gái mình
vào hố lửa được!” Hướng Hiểu Nguyệt cả giận nói, “Hôm đó tớ đưa Hân Hân về nhà
nhưng dì Nhậm lại mắng Hân Hân một trận, còn Hân Hân thì không dám cãi lại một
câu. Lúc tớ không nhịn được kể sự tích của tra nam thì cậu biết dì Nhậm nói gì
không? Dì Nhậm cũng dám mở miệng ra nói ‘người đàn ông nào mà chẳng hoa tâm, chỉ
cần không mang về nhà là tốt rồi. Chờ hắn chơi đủ rồi thì tự nhiên sẽ về bên cạnh
con!’.”
“Tớ nghe xong liền choáng váng. Nếu bà ấy là mẹ tớ chắc tớ
phải đoạn tuyệt quan hệ mẹ con luôn quá!” Hướng Hiểu Nguyệt nhớ lại thì vẫn còn
tức giận.
Nghe xong Hướng Hiểu Nguyệt miêu tả thì bỗng nhiên Vu Đông
nhớ đến mẹ cô. Trước lúc cô trùng sinh mỗi lần cô về nhà thì mẹ cô đều khóc.
Sau đó, sau đó cô cũng không muốn gặp mẹ mình nữa.
“Đông Đông, con đã lớn thế này rồi còn tìm không thấy người
muốn kết hôn thì sau này lơn tuổi rồi một mình sống rất đáng thương đó. Mỗi người
đều phải có một gia đình, kiếm nhiều tiền cũng đâu có ích lợi gì, quan trọng nhất
là kết hôn sinh con thì già rồi mới có chỗ dựa vào biết không. Con đừng nghĩ đến
mấy đứa cháu, bây giờ con đối xử với bọn nó có tốt thế nào thì lúc bọn nó trưởng
thành cũng chỉ quan tâm ba mẹ nó thôi, không thấy được con đâu.”
“Mẹ à, con không phải là không muốn kết hôn mà là chưa tìm
được người thích hợp.”
“Thích hợp hay không thích hợp cái gì, không tệ là được rồi.
Con xem con hiện tại cũng đã kiếm được rất nhiều tiền, nhà cũng có thì sống với
ai mà không phải là sống hả con. Nếu lại tiếp tục chờ thì sau này chỉ còn tìm
được mấy người đàn ông kết hôn lần hai thôi…”
“Nghĩ gì vậy?” Hướng Hiểu Nguyệt đột nhiên hỏi, “Sắc mặt tệ
thế!”
“Nghĩ đến mẹ tớ!” Vu Đông cười nói.
“Vậy sao sắc mặt cậu tệ đến thế?” Hướng Hiểu Nguyệt không hiểu
nói.
“Thì chuyện lúc trước tớ muốn kết hôn với Phương Hoa đó. Nhà
tớ không đồng ý nên tớ mang đồ rồi bỏ trốn. Nhưng bây giờ…” Vu Đông cười khổ
nói.
“Cũng là một tên tra nam!” Hướng Hiểu Nguyệt cảm thán nói,
“Cậu nhìn lại mấy cậu xem, si tình như vậy làm gì chứ? Học tớ này, chuyên môn
tra người khác.”
“Tớ biết cậu trâu bò nhất rồi!” Vu Đông có lệ nói.
~~
Rạng sáng 3 giờ, Vu Đông vừa về đến nhà thì nhớ đến lời dặn
dò của Hạ Phong nên dùng di động gửi tin nhắn qua.
(Em đã về nhà!)
(Vậy đi ngủ sớm đi. Sáng mai nhớ xem hộp thư nhé, tôi có gửi
mấy tấm hình qua, em nhớ xem đó!)
(Được!)
(Ngủ ngon!)
Đã gửi hình qua cho cô? Vu Đông tò mò lấy máy tính ra rồi
đăng nhập vào hộp thư. Trong ảnh chụp là một cái túi xách của nữ, rất tinh xảo,
là khoản kinh điển của Prada năm 2007. Bên cạnh cái túi xách còn có một tờ giấy
quảng cáo, trên đó ghi: Mỗi một người phụ nữ đều nên được sủng ái!
Vu Đông sửng sốt một lát thì bỗng nhiên nở nụ cười.
Nếu trước lúc trùng sinh em có thể tìm được một người đàn
ông giống như anh thì có lẽ em đã không trở thành một cô gái ế.
Hoặc có lẽ em trùng sinh là để gặp được anh?
ĐÓNG GÓI GẢ CHỒNG (TRỌNG SINH TRƯỚC CỬA CỤC DÂN CHÍNH) - Chương 17: Say rượu
Comments
Post a Comment