ĐÓNG GÓI GẢ CHỒNG (TRỌNG SINH TRƯỚC CỬA CỤC DÂN CHÍNH) - Chương 19: Son môi
Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng Giải
Chương 19: Son môi
New York!
Cửa hàng bách hóa!
Hạ Phong đứng ở quầy đồ trang điểm mua son môi cho Vu Đông,
người bán hàng đề cử rất nhiều loại màu sắc nhưng Hạ Phong không biết nên chọn
cái nào hết. Hắn nghĩ nghĩ rồi gọi điện thoại cho Vu Đông.
Vu Đông đang ở trên xe buýt chuẩn bị đến chỗ làm thì nhận được
điện thoại nên kinh ngạc: "Hạ Phong?”
"Tôi đang đi mua son môi cho em nhưng ở đây có rất nhiều
màu. Bình thường em dùng màu gì?" Hạ Phong hỏi.
Son môi? Vu Đông sửng sốt một lát rồi hỏi: "Son môi gì?”
"Thứ năm mươi lăm trong danh sách em đưa." Hạ
Phong nói.
"À!" Lúc này Vu Đông mới hiểu ra, nhưng sau đó cô
lại không tin được mà hỏi: "Anh sẽ không thật sự... mỗi ngày mua một món
cho em chứ?”
"Không, tôi dự định mua mặt nạ một lần cho em
thôi." Hạ Phong nói, "Mỗi ngày mua một miếng tôi sợ người bán hàng sẽ
mắng tôi.”
"Ha ha!" Vu Đông nhịn không được cười, "Anh
mua đủ hết các món trong danh sách rồi à?”
"Mua được một nửa rồi.”
"Anh rất nghe lời đó nha!" Vu Đông nhướng mày nói.
"Em bảo tôi mua mà?" Hạ Phong nghe giọng điệu của
Vu Đông thì hoài nghi nói, "Em tùy ý viết chọc tôi đó hả?”
Nếu thật là vậy thì cũng giải thích được lý do tại sao danh
sách các món đồ cần mua đều không ghi rõ ràng nhãn hiệu, giá tiền, màu sắc, chỉ
ghi đẹp là được.
"Đương nhiên là không rồi." Vu Đông chột dạ nói
sang chuyện khác ngay, "Anh đang ở quầy nào?”
Hạ Phong nhìn thoáng qua nhãn hiệu rồi nói: "Chanel!”
"Có màu gì?”
Hạ Phong cầm lấy những màu sắc mà người bán hàng đề cử rồi
nói: "Người bán nói mốt năm nay là màu số 1, số 2, số 11,...”
Vu Đông chớp mắt hỏi: "Hôm nay ngày mấy?”
"Hả?" Hạ Phong ngơ ngác nói, "Ngày 6 tháng
11.”
"Vậy chọn màu số 6 và số 11 đi." Vu Đông không
chút nghĩ ngợi nói.
"Được rồi." Hạ Phong chọn hai màu này rồi bảo người
bán hàng gói lại.
"Anh không hỏi em tại sao chọn hai màu này à?" Vu
Đông hỏi.
Hạ Phong đang trả tiền nên không để ý trả lời: "Tại
sao?”
"Bởi vì hôm nay là ngày 6 tháng 11.”
"Hôm nay là ngày 6 tháng 11 thì sao?" Hạ Phong buồn
bực hỏi.
"Ngu ngốc!" Vu Đông nhịn không được mắng.
Hạ Phong bị Vu Đông mắng thì ngơ ngác, hắn đang định hỏi lại
thì Vu Đông đã cúp máy.
Lúc này người bán hàng đã gói xong cho Hạ Phong, Hạ Phong nhận
lấy đang định rời khỏi.
"Hạ Phong!" An An không nghĩ đến sẽ gặp Hạ Phong ở
trung tâm thương mại nên vẻ mặt tươi tắn hiện ra rõ ràng.
Hạ Phong thấy An An và một cô gái người châu Á đang bước đến.
Hạ Phong dừng chân lại đợi hai người đi đến, gật đầu một cái
rồi nói: "Trùng hợp thế!”
"Đúng vậy, anh cũng đi dạo ở đây sao?" An An vừa
nói vừa nhìn thoáng qua cái túi Hạ Phong đang cầm.
"Anh là Hạ Phong? Bạn trai của An An?" Cô gái đứng
bên cạnh An An cười hỏi.
Hạ Phong nhíu mày nhưng cũng không phủ nhận, vì nếu làm vậy
sẽ làm mất mặt An An.
"Hạ Phong, đây là bạn học của em, CC. Cô ấy là người Hồng
Kông." An An ngượng ngùng giới thiệu.
"Xin chào!" Hạ Phong lễ phép nói, "Tiếng phổ
thông của cô rất tốt đó, không hề có giọng Hồng Kông.”
"Lúc còn nhỏ tôi có sống ở Đại Lục một thời gian nên tiếng
phổ thông không tệ." CC nhìn cái túi trong tay Hạ Phong thì cười nói,
"Đây là quà cho An An sao?”
CC lại quay sang nói với An An: "May mắn là gặp nhau, nếu
không thì sẽ mua trùng rồi.”
Thì ra hai người cũng đi mua son môi Chanel.
An An vừa vui vẻ vừa ngượng ngùng nhận túi từ tay Hạ Phong.
Cô nàng mở ra vừa thấy thì kinh ngạc nói: "Màu số 6 và số 11?”
"Số 11 không tệ nhưng số 6 không hợp với cậu đâu."
CC vừa nói xong thì vẻ mặt hiểu ra nói, "Tớ hiểu rồi. Hôm nay đúng lúc là
ngày 6 tháng 11 nên bạn trai cậu muốn mỗi lần cậu son môi đều nhớ đến ngày này.”
An An ngượng ngùng khẽ đẩy CC một cái rồi liếc mắt đưa tình
nhìn về phía Hạ Phong: "Thì ra anh vẫn còn nhớ em thích son môi nhãn hiệu
này.”
Hạ Phong nháy mắt một cái, thì ra lý do mà hắn vào cửa hàng
bách hóa xong liền cảm thấy quầy đồ trang điểm này quen thuộc là do lúc trước hắn
đã cùng An An đi mua vài lần.
"Ôi trời, thật là sáng đó!" CC mang biểu cảm khoa
trương nói, "Tớ cứ cảm thấy lạ là vì sao hôm nay mình sáng thế. Thì ra là
do tớ không cẩn thận làm bóng đèn đó.”
"CC!" An An nửa giận nửa không hờn dỗi nói.
Nếu cái son môi này đã bị An An cầm đi thì Hạ Phong cũng
không tiện mở miệng đòi lại nên hắn tìm đại một cái cớ để rời khỏi đây:
"Hai người đi dạo đi. Tôi còn phải về bệnh viện nữa.”
"Được rồi.”
Hạ Phong ra khỏi cửa hàng bách hóa, đứng ở ngã tư đường suy
nghĩ một lát. Cuối cùng hắn đi vào một cửa hàng bách hóa đối diện, đổi một quầy
đồ trang điểm khác rồi hỏi người bán hàng: "There is a girl, asians, the
skin is very white, about twenty-two years old, what color would suit her?”
(Đó là một cô gái, người châu Á, da cô ấy rất trắng, khoảng
tầm hai mươi hai tuổi, màu son nào sẽ hợp với cô ấy?)
Hạ Phong cầm túi son môi mới mua đi ra khỏi cửa hàng bách
hóa, soạn một tin nhắn rồi gửi cho Vu Đông.
Sau đó hắn lại soạn một tin nhắn khác gửi cho An An.
An An đang lựa quần áo thì nghe được tiếng di động vang thì
lấy ra nhìn, thấy tin nhắn là của Hạ Phong thì cô nàng cong cong khóe miệng.
Nhưng vừa mới cong lên được một nửa thì đã bị nội dung trong tin nhắn đè xuống.
"Son môi không phải là cố ý mua cho em. Nhưng vẫn tặng
cho em vậy.”
"Sao vậy?" CC thấy sắc mặt của An An không đúng lắm
thì lo lắng hỏi.
"Không có gì!" An An cất di động vào, làm bộ không
có việc gì nói.
@@@
Thượng Hải*, đài phát thanh.
(*Lúc trước mình để là Thân thành nhưng sau khi hỏi bác GG
thì mình mới biết nó là Thượng Hải. Vậy nên mình sẽ sửa lại là Thượng Hải từ đầu
truyện luôn nhé! Xin lỗi các bạn vì sai sót này!)
"Tiết mục "Đêm khuya mị ảnh" đã đến giờ kết
thúc. Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé!" Vu Đông hoàn thành xong hai giờ phát
sóng trực tiếp thì mệt mỏi xoa cổ.
"Hiện tại có nhiều cuộc gọi đến hơn rồi đó." Vũ ca
rời khỏi phòng bật điện thoại.
"Đúng vậy, còn có nhiều vấn đề kỳ quái nữa." Vu
Đông lắc đầu cảm thán.
"Kỳ quái?" Vũ ca cười nói, "Tin nhắn đều nói
là em trả lời càng kỳ quái hơn đó.”
"Có sao?" Vu Đông kiên quyết không thừa nhận.
"Có!" Vũ ca gật đầu khẳng định.
Vu Đông chu chu mỏ, bắt đầu cố tỏ ra dễ thương.
Vũ ca lắc đầu nói: "Đúng rồi, còn có một việc. Từ lúc
anh chàng đẹp trai nước Pháp gửi thư đến xong nhét thêm một trăm đồng tiền thì
bây giờ đài phát thanh mỗi lần nhận được thư của thính giả "Đêm khuya mị ảnh"
đều thấy có thêm một trăm đồng tiền.”
"Theo thống kê thì cứ hai mươi lá thư sẽ có một lá có
tiền trong đấy!" Vũ ca nhắc nhở, "Tuy tiền đó em đều quyên góp hết
nhưng đài phát thanh đã chú ý đến rồi. Họ bảo chuyện này sẽ gây ảnh hưởng không
tốt đó.”
"Cũng phải!" Vu Đông nhíu mày nói, "Ngày mai
lúc phát sóng trực tiếp em sẽ nói với thính giả.”
"Ngày mai giám đốc Vương mở đại hội đúng không? Em cũng
nên báo với giám đốc một tiếng." Vũ ca nhắc nhở.
"Được." Vu Đông thấy thời gian đã trễ nên lấy túi
xách rồi nói: "Vũ ca, em về trước nhé!”
Vu Đông về nhà, theo thói quen đăng nhập vào QQ. Cô đang định
gửi tin nhắn báo cho Hạ Phong là mình đã về đến nhà thì đã thấy Hạ Phong đã gửi
đến một tin nhắn trước đó.
Xem thời gian gửi thì chắc là vào lúc cô mới bắt đầu phát
sóng trực tiếp.
"Tôi mua loại son khác, người bán nói loại này sẽ đẹp
hơn.”
Tuy hơi khó hiểu tại sao Hạ Phong lại đổi một loại son khác
nhưng Vu Đông cũng không truy vấn mà trả lời: "Màu gì cũng không sao, chỉ
cần là thứ anh mua là được.”
"Về nhà rồi sao?" Phía bên kia nhanh chóng trả lời.
"Em vừa về đến nhà.”
"Vậy thì ngủ sớm đi.”
"Được!”
Dù là những tin nhắn lặp đi lặp lại nhưng nó lại trở thành một
phần không thể thiếu trong cuộc sống của Vu Đông.
Hạ Phong nhìn chằm chằm tin nhắn đầu tiên mà Vu Đông phát
cho hắn, thật lâu vẫn chẳng thể lấy lại được sự bình tĩnh.
Lúc này di động bỗng nhiên vang lên.
Hạ Phong nhìn thoáng qua rồi nhận cuộc gọi.
"Hạ Phong, tin nhắn cậu gửi cho tớ là có ý gì hả?"
Thiệu Nhất Phàm mới vội vã cả một ngày xong, mới được nghỉ ngơi rồi lên mạng một
lát thì đã thấy nhiệm vụ Hạ Phong phát cho mình thì lập tức hết vui: "Đồ cậu
gửi về cũng không phải cho tớ, tại sao tớ phải đi lấy hả?”
"Vu Đông không có bằng lái.”
"Không bằng lái thì cũng có thể gọi xe mà?" Thiệu
Nhất Phàm nói, "Cậu mua cho cô ấy một đống đồ rồi gửi về. Xong lại bị hải
quan chặn lại rồi lại bắt tớ đi lấy. Tớ bận cứu người đó anh bạn.”
"Cậu không muốn quen bạn của Vu Đông?" Hạ Phong hỏi.
"..." Thiệu Nhất Phàm sửng sốt, "Cậu đồng ý
giới thiệu cho tớ?”
"Chuyện này chờ tớ về nước hẵng nói. Nhưng trước đó cậu
phải có hình tượng tốt trước mặt Vu Đông đã." Hạ Phong cười nói.
"Từ lần trước thì tớ đã phát hiện, thái độ của cậu đối
với Vu Đông không được bình thường cho lắm." Thiệu Nhất Phàm đột nhiên
nói.
"Cậu xác định muốn dùng cước gọi quốc tế nói chuyện này
với tớ sao?”
"Dựa vào! Tớ xém chút thì quên mất." Thiệu Nhất
Phàm quát, "Mai tớ sẽ giúp cậu lấy đồ nhưng tiền thuế thì cậu nhớ chuyển
khoản cho tớ.”
"Keo kiệt thế!”
"Tớ đã không lấy phí dịch vụ rồi!" Thiệu Nhất Phàm
oán giận nói, hắn đang định cúp điện thoại thì thấy msn xuất hiện tin nhắn liền
hỏi: "Cậu gặp phải An An?”
"Sao vậy?" Hạ Phong chú ý đến sự thay đổi giọng điệu
của Thiệu Nhất Phàm.
"An An đang gửi tin nhắn cho tớ, hỏi về cậu." Thiệu
Nhất Phàm nhìn tin nhắn rồi nói, "Cô ấy hỏi lần này hình như cậu giận thật
rồi. Gặp cậu hai lần mà lần nào cậu cũng không để ý đến, còn gạt cô ấy nói bản
thân đã kết hôn, bảo tớ giúp hai cậu làm hòa.”
"Cậu đừng xen vào." Hạ Phong nhíu mày.
"Ai xen vào?" Thiệu Nhất Phàm nói, "Nhưng
chuyện này dù sao cũng phải giải quyết rõ ràng đi.”
Hạ Phong nhớ lại hai lần gặp An An thì hơi do dự rồi nói:
"Cậu trực tiếp nói với cô ấy là tớ đã kết hôn.”
"Chuyện này sao tớ có thể nói chứ." Thiệu Nhất
Phàm từ chối.
"Cậu cứ nói chuyện tớ kết hôn là thật, giấy kết hôn cậu
cũng đã nhìn thấy.”
"Tuyệt tình như vậy sao!" Thiệu Nhất Phàm kinh ngạc
nói.
"Chuyện này vẫn nên làm rõ ràng thì tốt hơn!”
"Cậu nghĩ kĩ chưa, không quay đầu lại được nữa
đâu." Thiệu Nhất Phàm hỏi, "Cậu và Vu Đông mới biết nhau được một
tháng thì cậu qua Mỹ nhưng cậu và An An lại ở bên nhau lâu lắm rồi.”
"Mặc kệ về sau có hối hận hay không nhưng bây giờ tớ
không muốn cho mình để lại một đường lui. Làm như vậy thì không công bằng đối với
bất kì ai.”
"Đã thời đại nào rồi mà cậu vẫn còn bảo thủ như thế!"
Thiệu Nhất Phàm chán nản nói.
"Nhất Phàm, cho dù là hôn nhân hay tình yêu thì theo ý
tớ chỉ là 1 với 1 thôi." Hạ Phong nói.
ĐÓNG GÓI GẢ CHỒNG (TRỌNG SINH TRƯỚC CỬA CỤC DÂN CHÍNH) -Chương 20: Anh ấy là người của tớ
Comments
Post a Comment