ĐÓNG GÓI GẢ CHỒNG (TRỌNG SINH TRƯỚC CỬA CỤC DÂN CHÍNH) - Chương 52: Là anh đã gặp em trước
Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng Giải
Chương 52: Là anh đã gặp em trước
Loại chợ cây cảnh lớn thường ở chỗ cách thành phố khá xa.
Sáng sớm hôm nay, Hạ Phong dẫn theo Vu Đông và cả xe đầy nắng ra khỏi nội
thành, chạy trên con đường nhỏ đầy bóng râm ở vùng ngoại thành.
Vu Đông mở cửa sổ xe ra, để gió thổi bay mái tóc dài của
mình, trên mặt tràn đầy sự vui vẻ.
"Chúng ta đỗ xe ở chỗ này đi." Vu Đông chỉ vào một
bãi đỗ xe nhỏ ở cách đó không xa.
Hạ Phong nhìn một cái, nghi ngờ nói: "Nhưng cách chợ
còn một đoạn nữa.”
"Chúng ta đi bộ qua." Vu Đông cười cười: "Sắc
trời đẹp như vậy.”
Hạ Phong gật đầu, giảm tốc độ lại rồi ngừng xe.
Ánh nắng tươi đẹp của mùa xuân làm cho lòng người vui vẻ,
cho dù chỉ ngồi ngây ở đó cũng là một sự hưởng thụ.
Hạ Phong nắm tay Vu Đông, bước chậm dưới những tán cây đong
đưa, ánh nắng tình cờ xuyên thấu qua khe hở chiếc lá, luôn chiếu chính xác vào
khuôn mặt tươi cười đẹp đẽ của Vu Đông.
"Đã lâu rồi anh chưa đi ra ngoài thế này." Sắc trời
đẹp như vậy, cô vợ vui vẻ như thế làm tâm trạng của Hạ Phong cũng bay theo.
"Anh đã bỏ qua rất nhiều cảnh đẹp đúng không?" Vu
Đông cười nói.
"Đúng vậy, cho dù không thể nhìn thấy hoa, chỉ cần thấy
một mảng xanh này cũng khiến người ta cảm thấy thoải mái rồi." Hạ Phong thở
dài nói.
"Lúc trước em ở thủ đô, mùa này khắp bầu trời đều là lá
bạch dương tung bay." Vu Đông hồi ức nói: "Mỗi lúc như vậy em sẽ chạy
xe đạp khắp các phố lớn ngõ nhỏ.”
Hạ Phong tưởng tượng ra cảnh đó, bỗng nhiên cảm thấy hơi
đáng tiếc khi Thượng Hải không có lá bạch dương tung bay.
"Em đã nghĩ ra muốn mua hoa gì chưa?" Hạ Phong hỏi.
"Ừ ~~ em muốn mua lục thảo trổ, trầu bà vàng, còn muốn
mua một ít hoa có màu sáng nữa." Vu Đông hưng phấn nói: "Trước đây
lúc em đi du lịch ở châu Âu đó, thấy trên ban công nhà bọn họ có rất nhiều bồn
hoa đẹp đẽ, sau đó lại để hai cái bàn lên, chúng ta có thể vừa tắm nắng, đọc
sách lại uống trà nữa, vừa nghĩ thôi thì đã thấy thích rồi.”
"Em rất thích đi du lịch?" Hạ Phong từ lời nói của
Vu Đông có thể nghe ra cô đã đi qua rất nhiều nơi, gặp rất nhiều thứ.
"Ừ." Trước khi trọng sinh, mỗi năm Vu Đông đều sẽ
cho mình nghỉ một lần, cho dù chỉ có một người cũng có thể thăm thú mỗi một
ngóc ngách xinh đẹp trên thế giới này.
"Đợi đến lúc không có nhiều việc lắm, hai chúng ta cùng
nhau đi nhé." Hạ Phong đề nghị, hắn nghĩ ra hình như mình chưa bao giờ đi
du lịch vơi Vu Đông.
Vu Đông nghe xong thì nở nụ cười, hỏi ngược lại: "Bệnh
viện cũng có lúc ít việc sao?”
Hạ Phong sững sờ, hình như đúng là bệnh viện không bao giờ
có lúc ít việc cả, kỳ nghỉ hôm nay cũng là do trưởng khoa Chung để cho hắn điều
chỉnh lại tâm trạng nên mới được chấp thuận.
Sờ sờ mũi, Hạ Phong lúng túng nói: "Chắc chắn sẽ có thời
gian.”
Mặc dù có vẻ hơi hứa suông nhưng Vu Đông vẫn vui sướng với lời
đề nghị của Hạ Phong.
Vu Đông không phải một cô gái hai mươi tuổi thật sự, cô đã
có thói quen một mình, có được tính cách độc lập kiên cường, có linh hồn trưởng
thành dịu dàng của phái nữ tuổi ba mươi.
"Em muốn đi rất nhiều nơi, nhưng nơi mà em muốn về chỉ
có một." Bởi vì đứng gần nhau, Vu Đông cần ngẩng đầu lên mới nhìn thấy được
mắt của Hạ Phong.
Ánh nắng nghịch ngợm lại chiếu vào mặt Vu Đông lần nữa, gió
nhẹ làm rối những sợi tóc, cũng làm rối trái tim đã bình tĩnh của Hạ Phong.
Hạ Phong nghĩ hắn đã nghe hiểu ý của Vu Đông, dưới ánh nắng
mặt trời mười ngón tay càng nắm chặt hơn.
Đường đi hơi xa nhưng hai người đã nhanh chóng đến nơi,
trong chợ cây cảnh rực rỡ đủ loại hoa cỏ, làm Vu Đông vui mừng không thôi.
Vu Đông hài lòng sờ đông lại sờ tây, lúc thì nói phải trồng
cây hoa hướng dương, lúc lại bảo muốn mua hoa cẩm chướng, lúc nhìn thấy cây hoa
tú cầu lại ôm không chịu buông, dường như muốn đem tất cả hoa nở vào mùa xuân về
nhà hết vậy.
"Ôi, lại còn có cây thường xuân nữa." Vu Đông hưng
phấn chỉ vào một mảnh dây thường xuân kêu lên.
"Nếu như mua về nhà thì anh nghĩ chủ bất động sản sẽ
tìm chúng ta đó." Hạ Phong tính toán khả năng có thể trồng cây thường
xuân, cuối cùng buồn rầu nói.
"Em chỉ đang cảm thán thôi." Vu Đông cười nói:
"Lúc học cấp hai không phải có một tác phẩm nói về dây thường xuân sao,
tên là gì em quên rồi. Em chỉ nhớ sau khi đọc tác phẩm đó thì rất muốn tự trồng
một cây thường xuân, đợi đến lúc mùa hè thì nó sẽ mọc đầy trên tường.”
"Nhưng lúc đó thôn của em có nhiều chuột, bọ, côn
trùng, rắn rết, mẹ em nói dưới dây thường xuân sẽ có rắn, em sợ quá nên không
dám trồng." Vu Đông hơi nghi hoặc nói.
"Trong khu nhà thì chắc là không thể trồng cây thường
xuân rồi, nếu không thì chờ đến khi chúng ta già rồi, mua một căn nhà ở vùng
ngoại ô, lúc đó lại trồng được không." Hạ Phong nói.
"Chờ chúng ta già?" Vu Đông lập tức hỏi liên
thanh: "Sao em cảm thấy chúng ta vẫn chưa tổ chức hôn lễ nhưng đã có cảm
giác của vợ chồng già rồi?”
"Em nói linh tinh gì thế." Hạ Phong cưng chiều cóc
đầu Vu Đông một cái.
"Sao cóc đầu em." Vu Đông che lại trán rồi buồn
phiền nói: "Lẽ nào anh không muốn ở bên em đến lúc đầu bạc sao?”
Ông chủ tiệm hoa mang nụ cười thiện ý nhìn hai người đang tú
ân ái, Hạ Phong thấy vậy thì hơi xấu hổ kéo kéo Vu Đông.
Lúc này Vu Đông mới phản ứng lại, hai người vẫn còn đang ở
trong cửa hàng của người ta, vậy nên cô hơi xấu hổ le lưỡi một cái.
"Ha ha... Làm gì mà vợ chồng già chứ, vừa thấy thì đã
biết là tân hôn rồi." Ông chủ tiệm hoa cười nói: "Vợ chồng già hẳn là
tôi và người bạn già của tôi đó, vừa nói một câu thì đã chọc tức nhau rồi, đâu
có như mấy cô cậu trẻ tuổi đây, dính nhau đến vậy chứ.”
"Khụ... Ông chủ ơi tính tiền." Là một người ít khi
biểu đạt cảm xúc của mình, Hạ Phong rất hiếm khi tú ân ái ở trước mặt mọi người
thế này.
Ông chủ biết hai người đang ngại nên vui vẻ tính tiền, thuận
tiện còn cho Vu Đông một chậu hoa nhỏ, trong chậu là hai bông hoa hướng dương
màu đỏ, nhìn rất xinh đẹp.
Bởi vì mua rất nhiều cây, Vu Đông lại muốn lên mạng mua mấy
cái giá gỗ để trang trí trên ban công nữa, bởi vậy hai người đều hẹn giao hàng
đến nhà rồi mang một chậu hoa hướng dương về nội thành.
Hai người tiện đường nên đi ăn tối ở trung tâm thương mại
luôn, Vu Đông bỗng nhiên muốn xem phim nên hai người mua vé rồi chờ đến giờ chiếu.
Hạ Phong nhìn mấy cặp tình nhân mặc đồ đôi đi tới đi lui thì
lén lút nhìn Vu Đông một cái, hắn nghĩ cô sẽ thích như vậy.
"Hai người chúng ta cũng đi mua một bộ?”
"Cái gì?" Vu Đông ngẩn ra.
"Đồ đôi." Hạ Phong trả lời.
Lúc này Vu Đông mới chú ý đến những cặp tình nhân xung
quanh, họ mặc áo cùng màu, trên áo là hình phim hoạt hình, cô nhíu mày, khinh bỉ
nói: "Ngây thơ quá.”
"À." Đột nhiên Hạ Phong cảm thấy hơi mất mát.
"Đợi sau này đi, em thích đồ cha con hơn." Vu Đông
cười nói.
Ánh mắt Hạ Phong sáng lên, tâm tình còn đang mất mát thì lập
tức trở nên vui sướng.
Phim điện ảnh rất nhanh sẽ chiếu, Hạ Phong để Vu Đông đứng
trước cửa soát vé, còn mình thì đi mua bắp rang và coca.
Lúc này, Ellen mới tham gia xong một buổi lễ chiếu phim lần
đầu, hắn đi ra thì lập tức thấy được Vu Đông đang đứng trước cửa soát vé chờ
người. Ellen hơi kinh ngạc nhíu mày, hắn nói mấy câu với trợ lý bên cạnh rồi bảo
trợ lý đi trước, còn mình thì mang theo nụ cười lễ phép đi về phía Vu Đông.
"Cô Vu.”
"Là anh?" Nhìn thấy Ellen thì Vu Đông rất kinh ngạc:
"Anh cũng đến đây xem phim à?”
"Tôi đến tham gia buổi chiếu phim lần đầu." Ellen
cười nói.
Vu Đông hiểu rõ gật đầu, khó trách lúc nãy ở bên ngoài có rất
nhiều fan hâm mộ giơ biểu ngữ.
"Đúng rồi, "Huyết sắc mơ mộng" đã chiếu lần đầu
ở nước ngoài, vé bán rất tốt." Ellen bỗng nhiên nói: "Tôi vẫn chưa có
cơ hội cảm ơn cô.”
"Huyết sắc mơ mộng" là phim điện ảnh của thiếu
niên Tần Vọng, bởi vì giới hạn độ tuổi quá cao nên chỉ có thể chiếu phim ở nước
ngoài, Vu Đông nghe được vé bán rất tốt thì cũng yên tâm: "Cám ơn tôi làm
gì, nên cảm ơn anh biết nhìn người mới đúng chứ.”
"Tôi cũng không biết nhìn người, rõ ràng là cô cố gắng
nhét cho tôi." Ellen trêu.
"Vậy anh cũng đâu có thiệt gì.”
"Đâu chỉ không thiệt chứ, còn kiếm lời được một khoản
tiền lớn nữa." Ellen nói: "Vì vậy để cảm ơn cô đã tặng cho tôi một
cây rụng tiền, tôi dự định chia cho cô một phần trăm tiền hoa hồng.”
"Tôi?" Vu Đông hết hồn.
"Đúng vậy, không có cô thì sẽ không có bộ phim
này." Ellen nói.
"Anh cũng biết rõ lúc đầu tôi không hề có ý này mà, tôi
chỉ vì muốn cứu người thôi." Vu Đông cười nói.
"Nhưng kết quả là cô đã cho tôi kiếm lời được một khoản."
Ánh mắt Ellen chăm chú nhìn cô.
"Anh nhất định phải cho tôi?" Vu Đông nháy mắt mấy
cái.
"Ừ!”
"Rất nhiều tiền đúng không!" Vu Đông cẩn thận hỏi.
"Hẳn là vậy." Ellen thấy vẻ mặt khoa trương của Vu
Đông thì buồn cười gật đầu.
"Vậy anh giúp tôi quyên đi." Vu Đông do dự một lát
rồi nói.
"Quyên góp?" Ellen kinh ngạc hỏi.
"Ừ." Vu Đông gật đầu: "Nếu lúc bắt đầu đã
không phải vì tiền thì cứ để cho nó mãi là một thiện ý đi.”
Ellen không nghĩ đến mình sẽ nhận được một đáp án như vậy,
trong lòng hơi chấn động.
"Bạn em sao?" Lúc này Hạ Phong đã mua xong bắp
rang quay lại, nhìn thấy Vu Đông đang nói chuyện với người khác, hắn lễ phép cười
với Ellen.
Vu Đông giơ tay ra nhận coca trong tay của Hạ Phong rồi giới
thiệu: "Đây là tổng giám đốc công ty giải trí OM Ellen, đây là chồng tôi,
Hạ Phong.”
"Chào anh!" Hạ Phong gật đầu chào hỏi lần hai.
Ellen khiếp sợ nhìn về phía Vu Đông: "Cô kết hôn rồi?”
Vu Đông cười nhún vai.
Trong mắt Ellen có sự kinh ngạc nhưng vẫn lễ phép bắt tay với
Hạ Phong nói: "Vậy tôi không làm phiền hai người xem phim nữa.”
"Chuyện chia hoa hồng tôi sẽ xử lý thay cô." Ellen
nói câu đó xong với Vu Đông thì xoay người rời khỏi rạp chiếu phim.
"Vào trong đi." Vu Đông nở nụ cười với Hạ Phong.
"Em rất thân với anh ta sao?" Vừa bước theo dòng
người, Hạ Phong nhịn không được hỏi.
"Gặp nhau mấy lần, không thân lắm." Vu Đông uống một
ngụm coca rồi trả lời.
"Vậy thì tốt." Hạ Phong nhớ đến ánh mắt người kia
nhìn Vu Đông, lại so sánh với biểu hiện lúc này của cô thì bỗng nhiên vui mừng.
"Sao?" Vu Đông nghi hoặc ngẩng đầu.
"Không có gì, đến rạp số ba rồi." Hạ Phong ra hiệu
nói.
Có lẽ trên thế giới này không chỉ có một mình anh thích em,
nhưng anh lại may mắn là người đầu tiên gặp được em.
ĐÓNG GÓI GẢ CHỒNG (TRỌNG SINH TRƯỚC CỬA CỤC DÂN CHÍNH) -Chương 53: Lý do lựa chọn
Comments
Post a Comment